.jpg)

Tháng 11 nữa lại về!
Trong cái se lạnh của đầu đông mang đến bao hoài niệm đặc biệt. Đến với cái ngày mà cả một năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc đến ngày Nhà Giáo Việt Nam thì mọi ký ức của thời học sinh lại trỗi dậy.. Nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai, hay cả những lời răn đe nghiêm khắc của thầy cô khi học trò mắc phải lỗi.
Thầy cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí có thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có.Thầy cô là người luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quái mà những đứa học trò chúng tôi gây ra, hay thường là những vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói thầy cô như là những thần tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy.

Thầy cô là người đã dạy tôi những nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi tôi lớn hơn một chút, con mới hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay tôi uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà nết người của con cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

Nhớ ngày 20/11 lúc còn bé, chắc ai cũng trải qua cái thời mà đòi ba mẹ phải mua quà để đi tặng thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải ba mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi cho bằng được. Quà 20/11 lúc xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa hay cuốn sổ và cái bút, nhà có điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên chút thì đã biết đường đi mua quà cho thầy cô, nhưng đến lúc tặng thì run cầm cập, gặp thầy cô ở trường suốt không sao cả nhưng mà gặp riêng thầy cô thì không dám đến. Nhớ lúc đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng cho thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11" rồi chạy cái vèo ra ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò quay trở lại ngồi chơi, nhưng cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) cho em xin phép". Đến hôm sau vẫn còn không dám gặp thầy cô.

Lớn lên rồi khi học cấp 3, ngày 20/11 được xem như là một ngày học nhẹ nhõm của học sinh thì phải - theo tôi nghĩ như thế. Vì ngày 20/11 thường thì thầy cô khuyến mãi không dò bài, học sinh cũng không phải thấp thỏm vì cái giờ dò bài như thường ngày. Đôi khi thì còn được nói chuyện phiếm và nghỉ học luôn môn đó. Khác với mọi năm, năm năm trường cấp ba chúng tôi có nhiều hoạt động chào mừng hơn mọi năm...nào là thi làm thiệp, thi tiếng hát học sinh…mọi thứ diễn ra thật trôi chảy và thành công.
Có lẽ học sinh chúng tôi nghĩ rằng những món quà vật chất chúng tôi đem lại sẽ làm thầy cô vui Nhưng không các bạn ạ! Cái ngày 20/11 không phải thầy cô vui vì được nhận hoa và quà của học trò thôi, thầy cô vui vì thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn hơn, thầy cô khi thấy những thành quả của mình tốn bao công sức tâm huyết đạt được thành quả, đó là điều mà làm cho thầy cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình. Với thầy cô - những người làm nhà giáo, món quà ý nghĩa nhất vẫn luôn là sự chăm ngoan học tốt từ học trò mình. Những tiết học tốt, tuần học tốt rồi thì hoa điểm 10…tất cả học sinh chúng ta cùng cố gắng giúp thầy cô có một ngày Hiến Chương 2019 thật ý nghĩa.

Không biết dịp 20/11 của các bạn thế nào nhưng của tôi là những ngày đầy cảm xúc. Đã được mấy năm từ khi tốt nghiệp Tiểu Học Hoàng Văn Thụ, hiếm khi tôi về lại trường thăm cô thầy, những thầy cô từng dạy tôi ngày còn bé ấy bây giờ ra sao? Tôi tự hỏi "có lẽ bây giờ thầy cô đã quên mình rồi!" Nhưng hạnh phúc thay thầy cô chưa bao giờ quên tôi.. Niềm hạnh phúc vỡ òa khi gặp lại những người thầy người cô hồi cấp 1. Thầy cô ôm lấy tôi trong niềm xúc động trào dâng. "Cảm ơn thầy cô đã không quên con!" Ngày tôi trở về trường, thầy cô mái tóc đã bạc trắng...có người cũng đã về hưu nhưng trong tâm trí của đứa học trò nhỏ ngày nào, thầy cô vẫn vậy - vẫn vỗ về, động viên tôi tiếp tục nỗ lực trên con đường vươn tới tri thức. Giờ đây tôi đã là một cô học sinh cấp ba, đến với trường học còn lắm những điều lạ lẫm. Thế nhưng dưới sự dìu dắt của quý thầy cô, sự giúp đỡ từ anh chị và Đoàn Thanh niên tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều. Lên cấp 3 tôi học được rất nhiều thứ, bây giờ tôi có thể làm chủ được suy nghĩ của mình, phân biệt đúng sai, phải trái, tự đứng lên sau mỗi lần thất bại. Bây giờ tôi mới dần thấm thía được nhưng bài học của thầy cô hằng ngày dạy dỗ giúp tôi thành công hơn.

Trải qua biết bao thế hệ học trò, bao nhiêu năm nhà giáo mà thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng minh một điều là thầy cô luôn dành mọi tâm huyết cho những đứa học trò nhỏ bé, dù có hay nghiêm khắc với mình đi chăng nữa thì cũng dễ hiểu là thầy cô chỉ muốn điều tốt nhất cho mình mà thôi. Chắc điều đó ai cũng cảm nhận được như tôi, vì nếu không có những điều như thế thì bạn có thể thành công hay sống tốt hơn như hiện nay để còn ngồi đọc những dòng tôi viết trên đây.
Lúc ngồi viết những dòng này thì nhớ lại những trò tai quái của mình đã mang đến cho thầy cô... Sao có thể làm những trò ấy nhỉ, nhưng mà thôi "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" mà, nhưng dù gì thì cũng mong ngày 20/11 sắp đến, hãy bỏ một chút thời gian nếu như được hãy đến thăm thầy cô, thầy cô sẽ không quên bạn đâu, nhưng nếu không được thì hãy dành cho một cuộc điện thoại chỉ năm, mười phút thôi. Đừng chỉ gửi một cái hình lên mạng Xã hội cho thầy cô và kèm theo dòng ngắn ngủn: "Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) có ngày lễ vui vẻ" là thôi.

Cho con "Xin cảm ơn những thầy cô đã dìu dắt con từ những ngày đầu tiên học lễ, hậu học văn. Những yêu thương, trân trọng và thành kính nhất là tất cả những gì con muốn những người cô thầy đã dạy dỗ con nên người. Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho sự nghiệp trồng người."
Tác giả: Giác Ngộ Lê
Cám ơn tác giả đã gửi bài về Blogquangnam
Cùng nghe bài hát "Ký Ức Về Thầy Cô":