.jpg)

NẾU CÓ THỂ
Nếu có thể con hãy về quê nội
Nơi ấy thương con dẫu chẳng nói bằng lời
Bờ tre vẫn nghiêng đầu như chờ đợi
Quê nội nghèo nhưng nặng nghĩa con ơi.
Con hãy đến và nhẹ đưa chiếc võng
Nơi nội ru ba bằng những câu Kiều
Bà nội khóc và ba đây đã khóc
Trước những mảnh đời cực nhọc, đau thương.
Nếu có thể con lặng đứng một góc vườn
Nhìn sắn khoai oằn mình trong nắng lửa
Thấy hàng cây dù giữa mùa lá đỏ
Vẫn dâng đời một chút gió lao xao.
Con hãy ra khỏa nước nơi cầu ao
Nhìn lục bình tím buồn chiều tháng bảy
Thấy những bàn chân cáu bùn, nắng cháy
Con sẽ biết thương những tấm áo nâu sòng.
Và...có thể con sắn quần lội ruộng
Thương giọt mồ hôi trên những tấm lưng còng
Vất vả thế và cần cù là thế
Tháng Ba về xóm vẫn đói xanh xao.
Nếu có thể, ba tin là có thể
Quê nội đây nguồn cội dắt con về. /.

Tác giả: Ts Đỗ Ngọc Thứ
Đà Nẵng
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam