.jpg)

NHỚ MÃI SÔNG THU
Tôi uống nước sông Thu từ thuở nhỏ
Đến bây giờ còn mãi nhớ nơi đây
Mấy trăm năm gia tộc ở chốn nầy
Bao thế hệ xưa nay cùng sinh sống
Tim nức nở nghe câu hò trầm bổng
Mãi đưa hồn lắng đọng những vần thơ
Có nhiều đêm thao thức dưới trăng mờ
Hồi tưởng lại ngu ngơ thời tuổi bé
Thấy một kiếp con người sao nhanh lẹ
Hết nửa đời lặng lẽ với dòng Thu
Sáng nhìn ra ấp ủ bóng sương mù
Chiều nhớ lại lời ru xưa của mẹ
Còn vang vọng trong tai lời khe khẽ
Đếm thời gian nhè nhẹ mãi đậm đà
Tưởng như chừng muôn thuở vẫn thiết tha
Và nhớ mãi dần dà trong ký ức
Bởi như thế quê hương niềm thúc giục
Suốt cuộc đời hạt thóc với nương dâu
Bãi phù sa làm tươi tốt hoa màu
Nơi cắt rốn chôn nhau nầy còn mãi
Đi khắp ngã nhớ về quê lòng ái
Cố hướng nhìn nặng ngãi với quê hương
Trải bao năm tan tóc bởi chiến trường
Còn đọng lại vấn vương trong trí nhớ
Tác giả: Ba Liêm
Nguyễn Văn Hùng
Vu Gia, Đại Lộc, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam