.jpg)

NHỚ VỀ XỨ QUẢNG
Em một mình bên trời Hàn lạnh lẽo
Đông cắt da lặng lẽ bóng u hoài
Áo ấm cuộn tròn mắt dõi dáng ai
Mênh mang nổi nhớ thương về xứ Quảng
Quê nhà chắc chiều nay vương nắng rạng
Bến Sông Tranh vẳng hát nhịp đò đưa
Cố hương ơi đầy bóng mát rặng dừa
Quê xa tít lưa thưa màu tuyết phủ
Tuyết từng bông rơi đầy vai nhẹ rũ
Chợt thèm ôi ấm áp bếp lửa hồng
Hiệp Đức ơi lòng nhớ quá và mong
Ngôi nhà nhỏ rộn ấm nồng con trẻ
Trời seoul lạnh niềm thương lặng lẽ
Phố đông mà sao vẫn thấy cô đơn
Dòng người đi vội vã lúc nhiều hơn
Chợt thèm lạ tiếng giận hờn thân thiết
Có đi xa mới thương quê mãnh liệt
Một tình yêu bầu nhiệt huyết trong tim
Sông Tranh ơi mắt khao khát hướng tìm
Quay quắt nhớ đồi sim nơi hò hẹn
Đất Quảng ơi sẽ về miền xưa vẹn
Khói lam chiều len lén nắng hoàng hôn
Ảo nghiêng trăng mọc đầu thôn
Kề vai thở nhẹ ru hồn chiêm bao
Tác giả: Hoài Bão Nguyên Vũ
Thủy điện Sông Tranh, Hiệp Đức, Quảng Nam
*Cám ơn bạn đã gởi bài về cho Blogquangnam