Blog Quảng Nam

Bản tin

THÁNG BA HƯƠNG LÚA NON XANH!

Ngày: 

01/03/2020

Lượt xem: 

1864

Tháng Ba về trên đám cỏ non xanh

Lúa mơn mởn như đương thì con gái

Em mười tám ngây ngô còn vụng dại

Rất hồn nhiên, nhí nhảnh yêu đời.


Cánh đồng lúa Kỳ Lý, Quảng Nam

Cỏ non vẫn cứ xanh, ruộng đồng cũng thế, một màu lá mạ mà có lẽ ai đi qua thăm ruộng lúa vẫn thích ngắm nhìn mãi không chớp mắt luôn. Xuân vẫn còn đó, hết Giêng, sang Hai, rồi qua Ba. Vâng! Mùa Xuân vẫn còn đang ở lại và em cũng say với màu xanh ấy từ thưở bé.

Chiều quê trôi êm ả, vòm trời cao xanh không một gợn mây. Thoang thoảng ngọn gió mát lành như thổi vào đôi Thiên Nga đang say sưa trên đám lúa xanh rì. Mãi mê đi tìm hương cỏ dại, đi hít thở bầu không khí êm dịu của tầng khí quyển thiên nhiên ban tặng giữa đất trời mà cảm thấy tâm hồn nhẹ thênh thang như bay bỗng làm sao!

Từng bước chân thon thả dập dìu sóng lúa, đi và đi với cảm giác bềnh bồng mênh mông. Ôi! Cánh đồng lúa Kỳ Lý thơm mùi mạ non đến không ngờ. Tháng Ba về với cảm xúc lạ, lạ chưa từng thấy!

Có lẽ lâu lắm rồi, một chuỗi ngày không tên, hữu duyên kỳ diệu trên mảnh đất nghĩa tình quê mẹ Quảng Nam đã gắn kết hai tâm hồn văn học đến bất ngờ. Cũng một sở thích mê văn, và từng ngày như thế, tâm hồn cứ trỗi dậy, cứ chảy theo mạch cảm hứng mỗi khi bắt gặp cảnh vật hay bất cứ điều gì đó đang diễn ra trong cuộc sống thường nhật, đôi bạn ấy lại cầm bút viết văn. Mỗi tâm trạng một cảm xúc cứ tuôn tràn theo ngẫu hứng bất chợt đến. Cứ thế trùng hợp đến lạ thường. Từ những ý tưởng, những đam mê, những màu yêu thích, nhất là màu xanh hy vọng đã thắp lên niềm tin và nhiệt huyết để có thêm chút động lực khi viết.

Có lẽ duyên trời đã ban tặng cho Nhành cỏ non gặp cô bé thiên thần nhỏ Giác Ngộ Lê vào ngay đầu tháng Ba, một niềm vui không tả xiếc, không hiểu sao tâm hồn văn lại gắn kết trên group “Quảng Nam đất mẹ nghĩa tình này”. Hai cây bút ấy cứ bay theo chiều xa, hễ mỗi lần ra ngắm ruộng đồng trước ngôi nhà nhỏ là tâm hồn cứ bay theo sóng lúa, hồn nhiên như cỏ dại, loài cây yếu ớt vô cùng, nhưng mặc cho tiết trời có đổi thay, mưa nắng gió sương không quản ngại, cỏ non xanh mơn mởn vẫn bừng lên một sức sống mạnh mẽ. Sáng thức dậy ta nhìn thấy hạt sương ban mai long lanh đọng trên lá cỏ là thích chi lạ. Ngắm nó trong như cước, lăn nhẹ và bám trên phiến lá mà không chớp mắt. Sương rơi trên lá xuống mặt đất nuôi dưỡng cây, giúp cây đầy sức sống hơn.

Rồi có một chiều tháng 3 khi những vạt nắng chói sáng lên mọi cảnh vật của quê hương, chúng tôi đã cùng nhau mải miết rong ruổi trên một miền đất tưởng xa nhưng rất đỗi thân thương. Có một cuộc gặp chưa một lần hẹn trước. Ngày hôm ấy hai người con Thiên Nga trắng tâm hồn tuổi mười tám đôi mươi cùng chung đam mê, tâm hồn mình hòa quyện cùng đất trời. Bao suy tư, tình cảm dành trọn trong từng câu chữ.

Rồi một sự ngạc nhiên nào đó chúng tôi gặp lại nhau trong một ngày nắng ấm lại lên, những trái tim ấm áp tình yêu quê hương đất nước tươi đẹp sẽ lại đồng hành cùng nhau, cùng đi chung trên một tuyến đường, cùng đi qua những mảnh đất tươi đẹp của xứ Quảng quê ta. Những cảm xúc đặc biệt rồi sẽ dần hiện lên trong từng câu chữ của cô bé tuổi 18. Bao nhiêu tâm tư, tình cảm dẫu là vui hay buồn rồi cũng tồn tại qua mắt nhìn của cô bé. Những con chữ đưa người đọc đến với những miền đất của quê hương và hơn hết nó sẽ là một bản nhạc luật đầy dư vị của sự sống và khát khao một tương lai mới mãnh liệt của tuổi trẻ. Bao nhiệt huyết, đam mê của thiên thần nhỏ sẽ được gửi gắm trong từng câu chữ trên bản nhạc luật sống động và tỏa sáng như tia nắng mai rực rỡ cho đến khi hoàng hôn lặng xuống. Chỉ một lần gặp gỡ nhưng sao lại nao nao lòng. Phút chốc vỡ òa trong lần đầu gặp gỡ. Giữa một cánh đồng bát ngát lúa xanh; giữa núi đồi nên thơ và hữu tình; giữa biển khơi muôn trùng sóng vỗ chúng tôi đã gặp nhau và chung cùng một đam mê lớn, đam mê ở giữa đất trời quê hương.

Lời mong ước một ngày hội ngộ đã trở thành sự thật, hai con Thiên Nga trắng từ hai hướng đến bên nhau giữa đất mẹ bao la. Và sẽ không lâu nữa đâu, cặp Thiên Nga trắng sẽ cùng đồng hành trên cùng một đoạn đường dài về quê mình Quảng Nam.

Hẹn một ngày không xa nữa

Chúng ta sẽ ngồi bên nhau

Kể nhau nghe những câu chuyện ngôn từ

Thì thầm bên tai lời ru đất mẹ

Khi đi xa chúng ta trở về nhé!

Đôi Thiên Nga hai ngã rẽ đôi đường

Một câu một chữ xin dâng trọn quê hương.

Tạm chia tay đôi cánh thiên thần với màu xanh lúa mạ non trên cánh đồng rộng mênh mông Kỳ Lý, chúng tôi vẫn mãi nhớ về sự hạnh ngộ bất ngờ đầy thi vị, cảm xúc chào tháng Ba lại hiện về trên trang giấy trắng mơ. Cũng cầm cây bút nhỏ và chữ nó cứ chảy dài theo mạch ấy! Viết mãi sẽ không bao giờ vơi cạn cái suối nguồn dạt dào cứ ẩn hiện qua lăng kính nhỏ của tuổi mộng mơ.

Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo(Nhành cỏ non) - Giác Ngộ Lê

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags