.jpg)

Hứa là viết gửi Thăng Bình một bài thơ đẹp
Nhưng xem xét lại mình thấy chưa đẹp nên thôi
Rồi bữa nọ xuôi Tam Kỳ dừng chân ngay Bình Tú
Một tuổi thơ ra đi giờ nửa ấy lại quay về
Hứa là sẽ về đi khắp những triền đê
Hít thở cùng Trường Giang khắc trong tim rong rêu nhánh nhớ
Để còn chút gì không lẫn màu kẻ chợ!
Bởi cuộc đời nhất định phải nổi, phải trôi...
Nếu đã về, đi chợ Kế Xuyên thôi
Tìm lại chổ ngồi tuổi thơ mình bán ớt
Nhớ Hà Lam con chữ rớt trong những lần lên lớp muộn
Thầy giáo khẽ tay mình: Sao hời hợt thế Vĩnh ơi!
Nếu đã về, canh chim sẻ sân lúa mẹ phơi
Mình thích mưa ngâu mà sợ đau lưng mẹ
Chim rật cánh, gió lùa qua bẹ chuối
Nửa ướt lúa mùa, nửa ướt mảnh sân con
Sẽ về thăm Bình Lãnh, Bình Định rồi dọc phía sườn non
Hoàng hôn chợ Đo Đo hỏi dọ đường qua Bình Trị
Rồi rẽ Bình Nguyên ghé đêm nằm Bình Quý
Nghe tiếng tàu gần chở giấc mơ xa
Nếu đã về, ngồi với buổi sáng Bình Sa
Ngắm biển Bình Minh gửi hồn cho Hưng Mỹ
Nghe trưa Bình Dương, Bình Giang còn ấm mùi binh khí
Mình hiểu rõ hành trình di lý sự tự do!
Sẽ mang yêu thương về sống với Bình Đào
Thương người Trà Đoá, nhớ khoai lang lớn trong cát ướt
Ngồi tựa lưng bên quán nước ngã tư Bình Phục
Sao nhớ cái khô cằn quê Bình Phú quá đi thôi!
Tuổi thơ thả diều, mùa hạ rong chơi
Xuống tận Bình Hải lội sông tìm dấu chân con hạc
Dạo ấy mình thương con gái Bình An, Bình Nam lắm
Đạp xe đường dài đi học để thành danh
Giật mình nhớ năm xưa Bình Chánh nhiều hơn những chái tranh
Rồi nhớ Ba hỏi mình sao không đi học nữa, rồi Ba im lặng
Mình biết cái nghèo hơn eo biển lớn
Nên chẳng trách hờn! Vì sống cho ngày mai
Đi hết những con đường, về ngồi lại với Hà Lam
Nhấp chút rượu với quê. Mình quay lưng đi làm kẻ chợ
Xin gửi lại những con đường đi- về chung một hướng
Mong trời đất yên bình, người dân sống ấm êm
Hứa rất nhiều lần sẽ viết gửi Thăng Bình một bài thơ đẹp
Nhưng cứ dụ dựa hoài bởi chính mình chưa đẹp đấy thôi
Rồi gấp gáp! Rồi hôm nay thấy lòng già cỗi
Cũng mạo mụi với Thăng Bình xin xướng một lời ca.
(Thơ Trương Văn Vĩnh)