.jpg)

Mẹ của Nhuận Hà
Cứ mỗi độ Xuân về lòng con lại đau đáu một nỗi niềm khó tả, cảm giác u hoài cứ vây kín lấy trong tim. Nhìn Tết đến nhà nhà sum họp, anh chị em từ Sài Gòn trở về quê nhà cùng Cha, Mẹ đón Tết. Vậy mà lần này con về không còn mẹ, không được nhìn thấy mẹ , không được nghe mẹ nói, không được chứng kiến mẹ cười, mẹ ra đầu ngõ ôm con trọn vòng tay nữa... con não ruột vô cùng. "XUÂN VẮNG MẸ" là bài thơ mà Nhuận Hà viết trong nỗi xúc động nghẹn ngào chan chứa khi Xuân sắp đến cận kề bởi những ngày Đông giá rét còn sót lại bên anh một chút lạnh se se thắt chặt trong cõi lòng bởi một nỗi nhớ Mẹ đến cuồn cuộn tràn dâng trên mi mắt cay cay. Trân trong mời các bạn đón đọc nỗi niềm của anh tâm sự nhé!
XUÂN VẮNG MẸ
Còn đâu nữa những chiều Đông giáp tết
Mẹ ung dung đi hết quảng đường đời
Đêm Sài Gòn con khóc nhớ Mẹ ơi!
Giọt nước mắt lặng thầm rơi trong dạ
Cứ mỗi độ Xuân về như hối hả
Mẹ nhận quà với tất cả niềm vui
Tấm chân tình ta được ngắm
Mẹ cười Giây phút ấy vừa ngui ngoai vụt tắt
Giữa sâu thẳm trái tim đau thắt chặt
Chưa bao giờ nước mắt chảy ngược đâu
Ở phương xa con chỉ biết nguyện cầu
Mẹ yên giấc ngủ sâu trong lòng đất
Không lo nghĩ đường trần luôn dành giật
Chuyện áo cơm được mất lẽ vô thường
Nhánh mai vàng héo úa đọng giọt sương
Xuân nay vắng Mẹ khu vườn hiu quạnh
Quy luật tự nhiên sinh tồn khó tránh
Con dõi theo bên cạnh bức hình hài
Ảnh Mẹ cười thêm sức sống ban mai
Nhẹ nhàng bước trên đường dài năm tháng.
Về Quảng Nam con chạnh lòng biết mấy.
Mẹ bây chừ đã xanh cỏ rồi đây.
Ước gì có mẹ hiện hữu trên đất này.
Con đỡ nhớ những ngày thơ ấu ấy.
Tác giả: Tạ Hồng Dũng
Nhuận Hà
*Cám ơn anh đã gởi bài về cho Blogquangnam